18:52 EDT Thứ tư, 28/07/2021
Trường THPT chuyên Phan Ngọc Hiển thi đua dạy tốt học tốt chào mừng Kỷ niệm 46 năm Ngày miền Nam giải phóng 30/4 và 131 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh 19/5!

DANH MỤC CHÍNH

LIÊN KẾT WEBSITE

Tỉnh đoàn Cà Mau
Cổng thông tin Cà Mau
Sở Giáo dục & Đào tạo Cà Mau
Bộ Giáo dục & Đào tạo
Thư viện giáo án

Trang nhất » DMC » Học đường » Chuyên mục Văn - thơ

Chào mừng ngày lễ

THẦY TÔI

Thứ năm - 26/11/2020 05:42
THẦY TÔI
 
Cái nắng tháng ba ở vùng quê nhiễm mặn sao mà nóng thế! Gió không buồn thổi, mọi cảnh vật xung quanh như lặng yên, thời gian muốn ngừng trôi. Hằng ngày, chúng tôi thường đi đến trường dưới những bầu không khí oi bức ấy. Nhiều lúc ao ước muốn nhìn lấy một cơn mưa đầu mùa chợt qua, nó sẽ làm cho con người có chút gì đó mường tượng về những ngày đã đến cũng như đã qua. Lớp học bé nhỏ của tôi nằm sâu trong làng xa lơ, xa lắc. Chỉ thoáng nhìn con lộ đất gồ ghề, nhiều đoạn đứt gãy do mưa gió đã làm cho người ta có cảm giác nặng nề về một miền quê nghèo. Thầy Bình là thầy dạy môn Toán của tôi, dáng thầy nhìn từ xa cao cao, gầy gầy mang một nét gì đó làm tôi nghĩ mãi không ra… giọng thầy giảng bài vang vang nhưng rất ấm, dễ thu hút sự chú ý của mọi người. Và ai dù một lần học thầy đều có cảm giác như vậy. 
Đó là lúc lên lớp, còn cuộc sống của thầy khá chật vật, hằng ngày với chiếc xe đạp đã cũ kỹ chạy kêu leng keng, đến trường rồi sau đó chạy về nhà. Và cứ như thế, có lúc tôi nghĩ thầy có sức mạnh phi thường về nghị lực, căn nhà lá đơn sơ, trong nhà có một bà lão nay đau mai ốm, đứa con thầy cũng bệnh tật thường xuyên. Thế còn vợ thầy đâu? Thật buồn khi nhắc đến chuyện ấy. Buổi chiều, thỉnh thoảng có những cơn gió heo hắt thổi qua, thầy hay đứng một mình để ngắm nhìn trên khoảng không vắng lặng, xa xa những đàn cò bay có đôi có bạn… Và rồi không biết tự lúc nào mà hai hàng lệ chảy dài trên má thầy... Nhưng đôi mắt ấy vẫn long lanh nghĩ ngợi một điều gì đó xa xăm… Thầy lặng lẽ bước đi trong không gian chìm dần vào bóng tối. Thầy vẫn giản dị với chiếc áo sơ mi trắng ố vàng trên cái nền của nước da sạm nắng gió và giông tố của cuộc đời. Mặc dù vậy, khi đến lớp nét mặt thầy lại là một vùng trời hiền hòa chứa đầy hoa tươi trái ngọt. Thầy luôn nhiệt huyết trong nghề và thấp lên bao ngọn lửa hi vọng, khát khao cho những đứa trẻ còn lấm lem như chúng tôi. Có lẽ bao thế hệ học trò kính trọng thầy nhất là ở điểm ấy. 
Tiếng ve đã bắt đầu ngân nga, thỉnh thoảng những trận mưa đầu mùa rền vang kéo đến, phượng nở đỏ cả một vùng trước sân trường, đó cũng chính là lúc chúng tôi phải chuẩn bị cho kỳ thi tuyển sinh quan trọng vào trường Chuyên và có lẽ đó cũng là ngày sắp phải chia xa thầy. Nước mắt của tôi đã rơi xuống từng trang vở ghi bài thầy dạy. Mấy đứa bạn nhìn tôi dường như chúng nó không hiểu điều gì xảy ra đối với tôi. Một vài đứa cười nói trong sự đùa cợt “chắc trời mưa buồn nó nhớ ghệ nên khóc” cả nhóm cười ầm lên. Tôi cười nhẹ và im lặng rồi tự nhủ, thầy đã dùng hết tâm sức vào những bài giảng quý giá ấy mình phải cố gắng thật nhiều để đậu vào trường Chuyên và mang niềm vui, sự hãnh diện đến cho thầy. 
Ngày cuối cùng khi thi xong tôi vội vã về quê nhưng tâm trạng tôi không ổn lắm. Vài ngày sau tôi tìm thầy thì sự thật lại quá phũ phàng giờ đây ngôi nhà chỉ là một đống đổ nát sau trận mưa dông… Nhìn từ xa mà vẫn thấy rõ nét mặt thầy hằn sâu nỗi u buồn, lo lắng… Nhưng khi thấy tôi, thầy vẫn nở nụ cười ấm áp của ngày nào và khẽ hỏi: “Con thi xong hết rồi phải không? Làm bài tốt không Quân? Hôm nay chắc biết kết quả rồi đúng không?” Những câu hỏi dồn dập của thầy khiến tôi như lạc vào vườn hoang và có một chút gì đó cảm giác xấu hổ. Đáng lẽ ra tôi phải hỏi thăm thầy mới đúng… Nhưng với một nét mặt trầm tĩnh, thân thiện của thầy làm tôi càng thêm bối rối. Tôi cúi mặt hồi lâu rồi trả lời với giọng ngập ngừng: “Dạ con đậu rồi thầy! Nhưng … nhưng con không đậu vào lớp Chuyên Toán rồi thầy ơi! Con xin lỗi thầy!… Con chỉ đậu… đậu vào lớp Cơ bản thôi thầy ạ!” Với sự từng trải, thầy biết tôi buồn… nhưng thầy cố tình vui mừng và an ủi tôi rằng: “Đậu gì cũng được, miễn sao vào Trường Chuyên là thầy vui rồi con! Hãy cố lên và học thật giỏi đem thành tích cuối năm về khoe với thầy ha…” 
Nửa năm đã trôi qua, nhưng tôi vẫn còn ray rứt một điều gì đó về người thầy mà cả đời tôi luôn kính yêu. Người là điểm tựa vững chắc mỗi khi tôi đối mặt với khó khăn, thử thách. Tôi quyết tâm với lòng năm nay sẽ đem kết quả tốt nhất về khoe với thầy để tôi được nhìn nhiều hơn nữa những nụ cười ấm áp, thân thiện ấy của thầy – NGƯỜI THẦY ĐÁNG KÍNH CHỈ SỐNG VÌ MỌI NGƯỜI! 
                               

Tác giả bài viết: Lê Hải Quân - Lớp 10C2

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Ngân hàng đề trực tuyến

Thituyensinh
Đề thi trường

SỔ LIÊN LẠC ĐIỆN TỬ

SỔ LIÊN LẠC ĐIỆN TỬ

QUẢN LÍ CÁN BỘ VIÊN CHỨC

Quản lí cán bộ viên chức

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 8

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 7


Hôm nayHôm nay : 964

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 55361

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 3135814