20:41 ICT Thứ bảy, 17/04/2021
Trường THPT chuyên Phan Ngọc Hiển thi đua dạy tốt học tốt chào mừng Đại hội Đảng bộ tỉnh Cà Mau lần thứ XVI và ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11!

DANH MỤC CHÍNH

LIÊN KẾT WEBSITE

Tỉnh đoàn Cà Mau
Cổng thông tin Cà Mau
Sở Giáo dục & Đào tạo Cà Mau
Bộ Giáo dục & Đào tạo
Thư viện giáo án

Trang nhất » DMC » Học đường » Chuyên mục Văn - thơ

Chào mừng ngày lễ

THẦY DẠY NHẠC CHUNG NHÀ

Thứ năm - 26/11/2020 17:52
THẦY DẠY NHẠC CHUNG NHÀ
  
         Một buổi sớm đầy sương trên lá, mọi âm thanh như vẫn còn ngủ say giữa dòng thành phố dậy muộn. Ngôi nhà nhỏ đặc biệt thức dậy sớm trong lòng thành đô, hai ông cháu đang say sưa vì một thứ ngọt ngào tinh mơ…
  • Ông thấy cháu đàn tài chưa?
Ông nội nở nụ cười với vẻ thích thú nhìn nó. Thằng bé khoái chí vì vừa đàn thành công một bản nhạc piano khó mà thầy giáo ông nội vừa giao cho nó. Nó bắt đầu thích thú với việc giáo viên đàn có ngay ở nhà để chỉ dạy nó.
-   Khang à, những bản nhạc của con rất hay vì con đã thật sự hòa nhập những âm thanh với trái tim mình.
-   À quên, ông đợi cháu nhé, mở máy tính gần 3 phút, cái máy tính bảng của con vừa đi bảo hành hôm qua rồi.
       Cái máy tính cũ kĩ và bạc màu, bàn phím đánh vào cứ kêu lạch cạch vang vọng cả phòng khách. Ông nội vừa đợi vừa nhìn ra cửa sổ, cây mai vừa nở những nụ đầu tiên. Cây mai đáng thương y như lời của ông nội Khang hay nói mỗi lần ông ngắm nhìn nó. Tuổi của cây mai bằng với tuổi cha nó. Nói cách khác, cây mai ấy là một vật kỷ niệm quý giá mà ông nó trân trọng. Theo như lời kể với những nốt trầm trong giọng nói già nua, gốc mai ấy một thời từng vẫy vùng trong mạch nước ngầm ngọt lịm ở quê hương Bến Tre, ấy vậy mà giờ đây nó đang nằm gọn trong một cái chậu đất, phân và nước máy… Một sợi dây xích to bằng cái ống nước, quấn lấy nó như ôm lấy một kẻ tù tội.
Ò ó o… o o…rỉ rích…rì rào… ộp oạp ộp oạp… Âm thanh loạn xạ mà nó muốn ông thưởng thức đây sao...
-    Á, ông đợi con. Nó hối hả tắt máy, dường như có nhầm lẫn thì phải. Thì ra thằng Khang vừa mở file cũ khi nó chưa chỉnh sửa hoàn chỉnh.
Và một sự hòa quyện vừa đơn sơ lại có chút ấm áp. Âm thanh vang lên từ dàn loa mới toanh như đối lập hẳn với cái máy tính cổ lỗ sĩ. Đó là thứ ông nội nó cần nhất vào lúc này. Cả ngày thứ bảy của Khang loay hoay với bản nhạc bài tập của ông và dàn âm hưởng sâu lắng này. “-Happy birthday to ông nội”. Ông nội là giáo viên dạy đàn của một trường ở huyện, nó cũng chẳng nhớ nổi tên ngôi trường thân yêu của ông mặc dù ông nó cứ nhắc đi nhắc lại trong mỗi câu chuyện kể. Lúc ông thấy nó đàn tốt thì ông cười vui, nhưng khi nhận món quà ý nghĩa quá, ông nó khóc như một đứa trẻ. Ừ thì ông vừa trẻ lại hơn ba mươi tuổi. Đôi tay ông như được nắm chặt tay người vợ quê đen nhẻm, da thịt chắc nịt, tay chân sần sùi và chai sạm. Hai vợ chồng và một đứa con cùng nằm trên một chiếc giường gỗ, đầy những lỗ mối mọt. Không cần chuông báo thức, tiếng gáy của mấy chú gà trống không hề sai hẹn, dù đang là những cơn mưa hè nặng hạt. Mặc cho giàn giao hưởng um trời của mấy chú ếch nhái, tiếng chú gà trống vẫn cứ sang sảng, đánh thức hai vợ chồng thức dậy vào lúc 4 giờ sáng. Cả hai cùng cúi xuống hôn đứa con bé nhỏ nằm vùi trong chiếc chăn mỏng. Cha của Khang có cả tuổi thơ ở quê nhà, cho đến khi học đại học và sau đó đi làm ở thành phố lớn.
Khang nhìn ông mà như nhìn thấy những thước phim ngọt ngào thời trai trẻ. Nó đã nghe chuyện kể của ông từ khi nó còn bé. Có khi ông kể lại hai lần trong cùng một ngày. Nhưng hôm nay thì khác, sinh nhật ông, nó sẽ kiên nhẫn và nghe lại hết tất tần tật. Trong tiếng nấc của ông, nó thấy tình yêu của ông nó sâu đậm với cả cái ụ rơm bên nhà. Ông nó hay tâm sự với nó:
-     Mỗi sớm ra đồng, sau khi mưa vừa dứt, ụ rơm lại bốc lên hơi ấm trong lòng của nó, như xoa dịu cái lạnh của đám người cầm hái, cầm gặt, như an ủi, mấy cái tấm lưng trần trên đồng ruộng. Rằng, cố cày cấy tốt lên thì sẽ có ngày suốt ra nhiều lúa, nhiều rơm thôi.
Mà ông nó thích rơm cũng đúng, Khang cũng thích mấy cái đống rơm ở quê. Trước khi nó được 12 tuổi thì nó thường cùng về quê với ba mẹ vào mùa hè và mùa xuân. Khi tuổi nhỏ không quá sâu sắc với những điều ẩn giấu trong lòng ông nội, nó có cái cảm nhận riêng của một vị khách yêu nông thôn Việt. Ụ rơm kế bên nhà được suốt bằng máy, rơm bay bay rồi rớt xuống đất, chồng lên nhau cao hơn mái nhà của ông nội luôn. Khang thích xem suốt lúa. Nó thích hơn nữa khi mà rơm vừa suốt xong. Cả đám xúm lại, làm ổ trong đống rơm cao ngất, làm lâu đài và tha hồ ngửi mùi thơm đồng ruộng. Rơm là chỗ chơi thú vị của tụi con nít. Rơm cũng được ông nó lấy ủ để làm nấm. Có một hôm, nó chơi trốn tìm và chui hẳn vào phía dưới cùng. Sau khi chui ra thì nó chạy vội đến gặp ông. Tay cầm một chiếc nấm rơm nho nhỏ:
  • Ông ơi, nấm này có độc không ạ?
Đôi mắt ông đã khô nước mắt, nó vừa đặt một chiếc khăn giấy lên tay ông. Cái gật đầu rất đàn ông của nó đã được đáp lại bằng một nụ cười của chàng trai 60 tuổi. Khang giống như bật đèn xanh cho một câu chuyện kể nào đó của ông. Ông nội lại nhìn vào cây mai quen thuộc. Ông nói về ngày đầu ông trồng nó. Ngày đó, bà nội sắp sinh ba Khang. Thời ấy không có thiết bị y tế như bây giờ, bà chỉ thấy hơi mệt và nặng nề. Bà liên tiếp giật mình trong những giấc ngủ. Bà cứ nói với ông – Em sợ. Ông biết bà không sợ đau vì bà là một nữ nhân kiên cường. Ông và bà từng bị bầy ong đánh khi lấy mật, rắn cắn khi lấy lồng lương, cua kẹp khi gắn rập cua trên ruộng. Mỗi lần như vậy, bà nội chỉ ôm tay ông và cắn răng chịu đựng. Ông hiểu bà vì ông biết bà không chỉ là người vợ hiền mà còn là một món quà thượng đế tặng cho mình. Ông chạy xe đạp đi qua mấy ngôi nhà có cây mai nhỏ xíu và sau một buổi chiều, ông mang về một gốc mai lùn tầm một mét. Ông trồng ở phía trước nhà, ông chọn những loại phân tốt nhất phía sau chuồng gà để bón cho nó. Rồi ông thỏ thẻ với bà:
-     Bạn của cu Tí trong bụng em nè, chọn sẵn bạn rồi nên cu Tí sẽ ra đời sớm và bình an với bạn mai nhé. Mọi mai mắn sẽ đến bên con. Em yên tâm nhé!
Mỗi lần kể lại đoạn tình yêu của gia đình bốn nhân khẩu ấy, kể cả bạn mai nữa, đôi mắt của ông nó luôn ướt ướt nhìn vào cái sợi xích đáng ghét đang trói chặt đứa con tinh thần của mình. Quả thật, bài học mà ông dạy nó là bài học về chữ yêu. Người nông dân ngày xưa yêu thương nhau như thế nào, gắn bó với cây trồng ra sao, thân thuộc với thiên nhiên nhường nào. Cha mẹ nó đi làm cả ngày, nếu không có ông, ai sẽ dạy nó khóc rất tình, ai dạy nó day dứt khi không trọn nghĩa với một cái cây, ai dạy nó học những âm thanh của quê hương mình… Mấy đoạn nhạc kết nối âm thanh quê hương của nó không hay lắm, rất sơ sài. Ông nó chỉ xúc động vì cái tình mà nó đặt trong nó, chân thành và có hướng. Ông đã không còn khóc nữa, nó dẫn ông vào phòng nghỉ ngơi, đôi mắt ông khép lại, nhưng nó lại cảm thấy đôi mắt khép ấy đang sáng lung linh trong khung trời hồi ức.
 

Tác giả bài viết: Châu Thảo Tâm - Lớp 12 Chuyên Hóa

Những tin cũ hơn

 

Ngân hàng đề trực tuyến

Thituyensinh
Đề thi trường

SỔ LIÊN LẠC ĐIỆN TỬ

SỔ LIÊN LẠC ĐIỆN TỬ

QUẢN LÍ CÁN BỘ VIÊN CHỨC

Quản lí cán bộ viên chức

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 8


Hôm nayHôm nay : 1255

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 28093

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 2906503